Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015


Làm dâu phố cổ

"Ngồi trong ngôi nhà cổ sắp bước sang tuổi 102, nhâm nhi tách cà phê nóng hổi và lắng nghe chuyện làm dâu"


Khi em ngỏ lời muốn lấy tôi làm chồng, tôi đã hỏi em rằng: “Có sợ khổ không?”. Em trả lời: “Không! Lấy giai phố cổ thì đời nào lại khổ! Mẹ em bảo, nếu Hà Nội là miếng trứng ốp lết thì phố cổ là cái lòng đỏ, là tấc đất tấc vàng!”.

Có lẽ khi ấy, em cũng giống như bao nhiêu người khác, chỉ biết đến phố cổ với những nhà hàng, cửa hiệu hào nhoáng, có những ông Tây lang thang trên những con phố lung linh, ngợp lá thu vàng, mà không thấy rằng, phía sau những ánh đèn long lanh ấy là rất nhiều những con ngõ nhỏ gầy gò, ẩm thấp, là những dãy nhà xập xệ, xuống cấp, là những căn phòng chật chội, tối tăm.

Chỉ đến khi tôi dắt em về nhà tôi ra mắt, vào một chiều mưa lay lắt, tôi mới thấy nỗi buồn của em dâng lên trong mắt chập chờn. Em phải gửi chiếc Attila ở cửa hàng hoa, bởi con ngõ quá nhỏ khiến cái xe không thể lọt qua! Mình phải đi bộ một đoạn khá xa mới vào được nhà. Vừa đi, tôi vừa nắm tay em, cười xòa:

– Ở đây, ai đi xe tay ga cũng đều phải gửi ở ngoài như vậy cả! Xe số muốn qua cũng phải cụp gương, bẻ gập tay ga, được cái là xe đạp thì vô tư em à!

Em cười trừ, cố nén tiếng thở dài hoang hoải. Nhưng đến khi bước vào nhà thì em đã không thể nén thêm được nữa, bởi sự ngỡ ngàng đã nằm ngoài sức chịu đựng, bởi thực tế phũ phàng đã vượt xa khả năng tưởng tượng…

– Sao nhà bé thế anh?

Đó là câu đầu tiên em thốt lên khi nhìn thấy căn phòng rộng chửa đầy 20m2 với những vệt loang lổ trên tường, không chiếu, không giường, chỉ có lổm nhổm những người ngồi đứng ngổn ngang. Đó là bố tôi, là vợ chồng con cái anh chị tôi, cả thảy 7 người trong một căn phòng nhỏ và chật chội như một chiếc nôi. Có lẽ, em cũng hiểu vì sao nhà tôi lại không chiếu, không giường, không bàn uống nước. Bởi nếu kê mấy thứ đó ra thì chẳng còn chỗ để ngồi, chẳng còn đường đi lối lại. Tôi quay sang em, giải thích bằng giọng ngài ngại:

– Ở khu này, nhà nào cũng thế cả em à!

Trong bữa cơm, em gần như chẳng nói gì, chỉ im lặng, rồi cuối cùng mới ngập ngừng ghé tai tôi thì thầm:

– Tối cả nhà ngủ ở đâu anh?

– Thì trải đệm nằm dưới nền nhà! Em thấy cái rèm kia không, là của anh trai và chị dâu đấy, lúc nào muốn làm việc riêng thì quây rèm kín lại, làm xong thì lại kéo rèm lên!

– Thế đêm tân hôn, mình động phòng ở đâu?

– Ở đây chứ ở đâu! Anh sẽ làm thêm cái rèm nữa, giống như của anh chị ấy!

– Có vẻ là không ổn anh à, bởi anh chưa biết đấy thôi, chứ những lúc bị kích động, em thường la hét ầm ĩ, rồi vớ được cái gì là túm, là giựt cái đó, em sợ là mình sẽ giựt đứt cả cái rèm xuống mất?

– Thật vậy sao? Được rồi, để anh tính!

Em thở dài, cúi đầu ăn tiếp. Nhưng có vẻ như ăn đồ ăn nhà tôi không hợp với em thì phải, bởi chỉ lát sau, tôi thấy em ôm bụng nhăn nhó:

– Nhà vệ sinh đâu anh? Em đau quá!

– Ở đầu ngõ! Em đi nhanh đi kẻo không kịp!

Tôi vừa nói vừa vội vàng lấy cuộn giấy vệ sinh và một miếng bìa carton nhỏ đưa cho em. Dẫu đang nhăn mặt vì đau thì em vẫn không giấu nổi vẻ ngạc nhiên:

– Gì đây anh?

– À, là nhà vệ sinh chung của cả khu, nên ai đi thì người ấy mang giấy, chứ để sẵn ở đấy thì bao nhiêu cho vừa?!

– Không, em hỏi miếng bìa cơ mà?

– Là vì nhà vệ sinh quay ra ngõ, mà cái cửa lại hỏng rồi, nên phải mang theo miếng bìa này để che lại!

– Che cái gì ạ?

– Che gì là tùy sở thích! Với hầu hết những người dân trong khu này, vì đã quen mặt nhau nên họ thường che mặt, bởi dù có nhìn thấy bộ phận bên dưới thì cũng không nhiều người có thể nhận ra đấy là ai! Còn em mới tới đây lần đầu, anh nghĩ em cũng chưa cần thiết phải che mặt, che cái bên dưới thôi là được rồi!

Thế rồi cũng đến giai đoạn tôi và em cuống cuồng chuẩn bị cho đám cưới. Thật đen đủi là trong cái lúc bận mải ấy, bố tôi lại không được khỏe cho lắm! Ông cụ hay bị cảm, sốt, ho, đau lưng, đau bụng, nói chung là đau lung tung.

Thực ra, người già bị mấy cái bệnh vặt đó cũng không phải chuyện lạ, vấn đề là cứ hơi hơi đau một tí là bố lại bắt tôi đưa đi viện. Nhiều lúc đang đi in thiếp, đang chụp ảnh cưới, bố tôi cũng gọi điện bảo tôi về chở ông đi. Vợ tôi thấy vậy, dù không dám trách móc, nhưng qua giọng nói cũng thể hiện đôi chút phiền lòng:

– Anh đang lo việc như thế, bố không thương anh hay sao mà chỉ mới ho vài tiếng đã bắt đưa đi viện

– Em đừng hiểu lầm bố! Bố đòi đi viện thực chất là vì bố thương anh thôi! Bởi đi viện, chẳng may có chuyện gì xảy ra thì đưa luôn vào nhà tang lễ, rất rộng rãi và tiện lợi, chứ nếu chết ở nhà thì khổ lắm, không đưa được quan tài vào, không có chỗ đặt mâm phúng viếng, không có chỗ cho bà con khu phố đến hỏi han, chia buồn! Bố không muốn cả nhà vất vả mà thôi!

Buổi tối hôm đám cưới, không biết vợ tôi mệt thật hay sốt ruột chuyện động phòng mà tôi thấy vợ ngáp liên tục, ý muốn đi ngủ sớm! Tôi thì cũng háo hức lắm rồi, nhưng nhìn đồng hồ mới chưa đến 9 giờ tối, chẳng lẽ lại giục cả nhà đi ngủ?!

Cũng may, bố tôi là người tinh ý, ông kêu mỏi lưng, muốn đi nằm trước, rồi bảo là mấy hôm nay lo đám cưới, chắc ai cũng mệt rồi, cả nhà cũng nên đi ngủ sớm thôi! Trong lúc mọi người lục đục trải ga, kê đệm thì bố tôi lạch cạch mở tủ lấy ra hộp bông gòn. Ông véo từng hòn bông nhỏ đưa cho từng người, bảo là để nhét vào tai! Vợ chồng anh trai tôi và đứa con gái lớn của anh chị đã hiểu vấn đề nên ngoan ngoãn làm theo. Chỉ có thằng nhóc con anh trai tôi thì vẫn còn ngơ ngác…

– Sao ông lại nhét bông vào tai con?

– Để ngủ cho ngon con ạ! Đêm nay có biến!

– Thế sao cô chú lại không phải nhét hả ông? – Nó hỏi rồi quay sang nhìn vợ chồng tôi.

– Cô chú có nhét chứ con, nhưng nhét chỗ khác, không nhét vào tai, và không nhét bằng bông đâu con!

Công nhận không ai hiểu tôi bằng bố thật! Đúng là tôi đã thủ sẵn trong túi quần một chiếc khăn mặt để nhét vào miệng vợ. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo của vợ chồng tôi cùng sự hỗ trợ tích cực của cả gia đình mà buổi động phòng đã diễn ra tốt đẹp, đạt kết quả cao.

Một ngõ nhỏ sâu hun hút quanh năm không thấy ánh sáng mặt trời của phố cổ.

Ấy vậy mà cũng đã mấy năm kể từ cái ngày em về làm dâu nhà tôi ấy! 7 người chúng tôi vẫn sống, vẫn sinh hoạt đều đặn, bình thường trong căn phòng tuy nhỏ nhưng đầy ắp tình thương. Chiều qua đi làm về, tôi thấy đứa con gái lớn của anh chị tôi ngồi khóc sụt sùi, mặt buồn rười rượi. Tôi gặng hỏi mãi nó mới chịu trả lời:

– Con định lấy chồng, nhưng bố mẹ con phản đối, vì chê anh ấy nhà quê, tỉnh lẻ…

– Tỉnh lẻ hay nhà quê thì có sao đâu, miễn là người tốt và yêu con thật lòng là được! Để chú nói với bố mẹ con giúp cho!

– Nhưng mà… anh ấy muốn ở rể!

– Ừ! Cũng không sao! Hồi trước, chú mua vải may rèm, vẫn còn thừa một mảnh, chú sẽ cho con để con may cái rèm nữa! Với cả, cái lọ bông gòn của ông nội hình như vẫn còn hơn nửa, thoải mái dùng con ạ!


- Written by: Vo Tong danh meo -
- Collectors by: Gucoffee -


https://www.facebook.com/pages/Gu-coffee/218259681660563

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Sách và Cà phê



Đã từ lâu nhiều người thường ví von sách hay và cafe ngon là cặp đôi dành cho những người sống chậm.

Có lẽ những trang sách hay sẽ dễ thấm vào tâm trí ta hơn khi bên cạnh có hương bay cafe, nếu ngày xưa, các bậc tiền bối đọc sách thánh hiền bên ấm trà nóng, chậu thủy tiên mới nở, bên tiếng vành khuyên lúi lo buổi sớm mai hoặc chiều về, thì ngày nhiều người nhất là giới trẻ, những người có xu hướng thu mình sau một ngày làm việc vất vả, thì những trang sách và tách cafe nóng mới pha tỏa hương là một lựa chọn hoàn hảo.

Chiều về bên tách cafe ngon, sách hay và nhạc dịu êm thì mọi căng thẳng được giải tỏa, phiêu lưu qua từng trang sách mà có thêm vị đắng cafe làm cho người ta bềnh bồng một cách lạ thường. Nếu như nhiều người thư giản bằng cách đi chơi, xem cine, xem kịch hay tụ tập hàng quán ăn uống thì những đọc sách là cách lấy lại thăng bằng cuộc sống một cách tinh khôn nhất.

Chọn được một cuốn sách hay đã khó, thấu hiểu được những ý tứ trong cuốn sách càng khó hơn, thật là lẽ loi khi ta mãi chăm chỉ đọc, đọc mà không có bạn đồng hành. ly cafe ngon, tỏa hương nhẹ, vị đắng nơi đầu lưỡi, tê tê giữa lưỡi, cái hậu ngọt ngọt nơi cuống họng, hương cafe còn nồng trên mũi thì không phải là một lựa chọn tồi nếu không muốn nói là một bạn đồng hành tuyệt vời.

Nếu uống trà đòi hỏi người thưởng thức có một kiến thức và trãi nghiệm nhất định thì cafe có vẻ là lựa chọn mang tính phổ thông và gần gũi hơn. Vì tính chất đó, một ly cafe ngon cần phải đọng lại trong lòng người thường thức những dư vị riêng. Dư vị đó đến từ cái hương, cái vị, và cả cái tinh. Vị từ chất cafe, hương tỏa ra từ cách chế biến, pha cafe thì cái tinh đọng lại qua từng trãi nghiệm khi ta thưởng thức cafe. Không cần phải phô trương, nhưng hãy một lần thừ xem, vừa đọc một cuốn sách mà bạn tâm đắc, bên cạnh là ly cafe thì còn gì tuyệt và lạ kì hơn?
Tùy theo tâm trạng mà bạn có thể chọn từng cuốn sách với từng loại cafe và cách pha khác nhau. Riêng tôi, khi đọc tiều thuyết diễm tình tôi thường chọn cho mình một ly cafe sữa ấm, không cần bóc khói nhưng phải ấm ấm, nó ngọt ngào như từng tình tiết trong truyện.

Khi đọc một cuốn tiếu trinh thám, phiêu lưu, tôi chọn cho mình một ly cafe đá không đường, cái vị đắng chát, cái lạnh của đá giúp tinh thần ta hăng hái hơn, hòa nhập một cách tốt nhất qua từng trang sách, qua từng câu chữ. Bạn biết rồi đấy, tiều thuyết trinh thám thì phải đọc từng chữ thì mới trọn vẹn, mà có ly cafe đen đá thì còn gì tuyệt hơn!

Khi cần nghiên cứu một cuốn sách về tư liệu, hay những tài liệu quan trọng, tôi chọn cho mình một tách cafe đen nóng, tỏa hương, phải là loại nguyên chất, hương tỏa ra không quá thơm nhưng dư vị trong không khí thì tuyệt hơn cả hai chữ cà và phê. khi đó tinh thần con người ta là minh mẫn nhất, phù hợp cho những ý tưởng sáng tạo và sáng kiến rút ra từ những trang sách và trãi nghiệm mà bạn đã đi qua.

Và bạn tin đi, khi đọc một cuốn truyện cười hoặc mang tính chất hài hước thì không gì tuyệt hơn một ly latte đá xay, có mix thêm whipping.

Theo cảm thứa của cá nhân tôi có thể nói rằng: tiều thuyết diểm tình thì nên đi đôi với Cappochino ấm, tiều thuyết trinh thám thì cứ cafe đen đá không đường thuần túy Việt Nam, sách khoa học hay tài liệu quan trọng thì cứ một ly pha theo phong cách của Espresso, truyện tranh, truyện cười thì cứ latte chọn tới. Đó là cách mà cafe và sách của tôi kết hợp với nhau.

Tin tôi đi, bạn sẽ không thất vọng đâu.

- Written by: Ngo Tinh - 
Collectors by: Gucoffee - 

https://www.facebook.com/pages/Gu-coffee/218259681660563

Tình già - cà phê cuối phố

Người đàn ông trung tuổi dừng xe ở quán cà phê cuối phố. Có vẻ như ông đang gọi điện cho ai đó, gương mặt ông không vui. Ông bước vào quán, ngồi ngay chiếc bàn quen thuộc kế hàng rào, gọi lipton nóng.

Người phụ nữ trung tuổi đến trễ, cô bước vào với vẻ măt buồn. Ngồi xuống kế bên ông, gọi lipton nóng & bắt đầu nói chuyện điện thoại. Hai người ngồi cùng bàn, nhưng dường như không nói với nhau câu nào. Khoảng cách giữa hai chiếc ghế sao xa quá. 

Họ chọn quán này vì âm nhạc du dương, vì không gian yên tĩnh, vì khách tối không quá nhiều để họ luôn có không gian riêng trò chuyện. 

Từ một tháng nay, tối nào họ cũng tới quán, gọi lipton & tâm sự cùng nhau. Tuy ở tuổi trung niên nhưng nhìn cô rất đẹp, mà hình như càng ngày càng đẹp. Họ đang yêu, yêu ở cái tuổi tứ tuần. Họ thể hiện mọi cung bậc cảm xúc của tình yêu ngay tại góc bàn ở quán cà phê cuối phố. Có khi họ nghe nhạc, nắm tay & nhìn nhau trìu mến. Cũng có khi họ giận nhau, người phụ nữ vội vàng bỏ về, người đàn ông lặng lẽ ngồi một mình.

Tình yêu ở cái tuổi trải qua nhiều sóng gió cuộc đời mới thấm thía, mới trân trọng làm sao.
Tình yêu đó trong sáng như cái tuổi 18 - 20, nắm tay, nghe nhạc, trò chuyện. Tình yêu luôn như thế, không ai biết trước tương lai, chỉ biết hôm nay thế là đủ....

- Written by: Gucoffee - 



https://www.facebook.com/pages/Gu-coffee/218259681660563
Sáng nay cà phê một mình
Trời chợt lạnh như mùa đông...

Bao giờ người Việt mình không thích thưởng thức cà phê nữa, câu chuyện này của tôi sẽ làm sứ mệnh nằm lặng lẽ trên giá, bụi thời gian phủ mờ, và biết đâu sẽ có một chàng trai một sớm mai thức dậy, quyết tâm lên đường tìm bóng cố nhân.

Tôi đâu biết có ngày mình đi bán cà phê. Đâu biết cà phê trở thành tri âm tri kỷ, làm chứng nhân cho một đoạn đường đi tìm sự hạnh ngộ của một đời người. Tôi chỉ đơn giản muốn thoát khỏi sự bức bối của một đời công chức, muốn có tiền để đi du lịch đó đây. Tôi tính chỉ có mở quán bán cà phê giải khát là nhẹ vốn nhất. Nhưng tôi không tính được một điều, mặt hàng này nhẹ vốn mà nặng công. Giấc mơ đi du lịch của tôi còn lâu mới được thực hiện. Đã vương vào quán xá, đi đâu một bước như có sợi dây vô hình níu kéo trở về .....


- Editor by: Gucoffee - 

https://www.facebook.com/pages/Gu-coffee/218259681660563
Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối

Hai cửa vào quán, nàng luôn chon cửa hẹp hơn, được mệnh danh là cánh cửa của bóng tối. Lúc nào nàng cũng chọn cái bàn ở cuối căn phòng nhỏ. Hồi đầu, nàng không nói chuyện với ai, rồi nàng làm quen với đám khách hay lai vãng quán cà phê Le Condé, phần lớn ở vào khoảng từ mười chín đến hai mươi lăm tuổi, cũng độ tuổi chúng tôi. Thỉnh thoảng nàng ngồi ở bàn họ nhưng, đa phần nàng trung thành với chỗ của mình, tận trong góc.

Nàng không đến đều đặn vào một giờ nhất định. Bạn thấy nàng ngồi đó rất sớm vào buổi sáng. Hoặc giả, nàng xuất hiện quãng nửa đêm và ở lại cho tới giờ đóng cửa. Đó là quán cà phê đóng cửa muộn nhất trong khu phố, cùng Le Bouquet và La Pergola, cũng là quán có khách khứa kỳ cục nhất. Sau này khi nhiều thời gian đã trôi qua, tôi tự hỏi chẳng biết có phải sự hiện diện của nàng thôi đã khiến nơi này và những con người này trở nên kỳ lạ như thế, cứ như thể nàng tẩm mùi hương của mình lên hết thảy mọi người nơi đây.


- Editor by: Gucoffee - 


https://www.facebook.com/pages/Gu-coffee/218259681660563
Cà phê đợi một người



Đó là một quán nước nằm ở cuối ngõ, đối diện với một trường đại học, bởi vậy, khách hàng và nhân viên phục vụ đều là những người trẻ. Hàng ngày, bà chủ trẻ của quán cà phê Đợi Một Người đều tự tay pha hai cốc cà phê hương vị khác nhau, có khi thơm ngon, lúc lại rất khó uống. Hai cốc ấy, một chị pha cho chính mình, một cốc chỉ bán cho người muốn chia sẻ câu chuyện cùng chị. Chị đang lặng lẽ đợi người trong mộng xuất hiện.

Cô học sinh trung học, tới cà phê Đợi Một Người làm thêm chỉ với lý do tên của quán quá đỗi lãng mạn. Cô thầm thương trộm nhớ anh sinh viên hào hoa, nhưng lần nào cũng chỉ đóng vai một người ngoài cuộc giúp anh phân tích, nhận xét bạn gái. Tuy rụt rè, nhưng cô học sinh cũng không bỏ qua cơ hội nào được ở một mình bên anh.

Nam sinh viên hào hoa. Mỗi lần tới quán, anh lại dẫn theo một cô gái khác nhau. Những lần có bạn đi cùng, anh gọi cà phê theo loại mà cô bạn đó thích; còn khi đi một mình, anh chỉ thích uống cà phê Kenya.

Khách của quán còn có một nam sinh viên dị biệt. Anh có bạn gái, nhưng cô đã bỏ cậu để kết thân với một lesbian (đồng tính nữ). Tất thảy bạn bè đều chê cười anh, duy chỉ có cô học sinh cổ vũ, xốc lại tinh thần để anh tìm kiếm một tình yêu tốt đẹp hơn. Kết thân với cô học sinh, anh giúp cô theo đuổi chàng sinh viên hào hoa.

Trong quán cà phê Đợi Một Người ấy, bên những tách cà phê hương vị khác nhau, mỗi người đều đang trông ngóng một người thuộc về mình. Cô học sinh trung học, chàng sinh viên hào hoa, chàng sinh viên dị biệt, và cả bà chủ quán đều đang chờ đợi một người trong mộng.

Trong không gian nhỏ bé của quán cà phê ấy, những con người với mơ ước, mong đợi đôi khi viển vông, nhưng lấp lánh vẻ đẹp của tuổi trẻ dám hành động vì những gì mình cho là xứng đáng. Hình ảnh quán cà phê được xây dựng như là một biểu tượng của thanh xuân, sự chờ đợi, niềm hy vọng mà mỗi người đều trải qua trong cuộc đời.


- Editor by: Gucoffee - 

https://www.facebook.com/pages/Gu-coffee/218259681660563
Cảm hứng

Mình không phải dân ghiền cà phê, cũng chẳng phải dân ghiền sách.
Đến với cà phê như duyên tiền định, như hai người trẻ bất chợt gặp nhau giữa dòng đời.
Ngoài kia còn rất nhiều bạn trẻ có tình yêu & đam mê với cà phê vì thế mình muốn viết để ai đó có thể đọc, có thể cùng trải nghiệm, cùng chia sẻ đam mê.
Thật tuyệt vời nếu chia sẻ tình yêu!


Tình cờ trong một buổi họp ở công ty, chị đồng nghiệp chia sẻ rất tâm huyết về cuốn sách "Dốc hết trái tim" của Howard Schultz. Chia sẻ của chị sức mạnh lan tỏa đối với mình. Như tìm thấy tình yêu trong cuộc đời. Mình đọc, rồi chia sẻ cho bạn đời. Hai tâm hồn đồng điệu nuôi một ý định mở quán cà phê như bao nhiêu bạn trẻ khác.
Cơ duyên đến tụi mình mở Gu coffee như một nơi mình thể hiện tình yêu cà phê, nơi thể hiện khát vọng đam mê của tuổi trẻ.
Gu coffee cho tụi mình trải nghiệm nhiều cung bậc cảm xúc trong kinh doanh & gia đình.

- Written by: Gucoffee -



https://www.facebook.com/pages/Gu-coffee/218259681660563